Trong blog mình cũng đã có 1 ài viết chuyên share key kapersky các phiên bản 10, 11, 12 hôm nay mình tiếp tục viết 1 bài viết với nội dung chuyên share key kapersky 2013.
Các key kapersky 2013 đều được mình sưu tầm và trọn lọc trên các diễn đàn lớn vì vậy chất lượng key cũng gọi là tương đối đảm bảo.
Không lôi thôi và dài dòng nữa đi ngay vào vấn đề nhé ! Các bạn tải phần mềm diệt virut kapersky bằng link bên dưới nhé :
Bản cài đặt Kaspersky Internet Security 2013 (Tiếng Việt)
Bản cài đặt Kaspersky Antivirus 2013 ( Tiếng Việt)
List key sẽ được cập nhật thường xuyên ở đây
* List key cập nhật ngày 13-5-2013
* List key cập nhật ngày 11-4-2013
* List key cập nhật ngày 4-4-2013
CHÚ Ý: KHÔNG SHARE RIÊNG CHO BẤT KÌ AI.
ĐÃ CÓ LINK DOWN THÌ HÃY DOWNLOAD VỀ DÙNG.
NẾU BLOCK THÌ VÀO DOWN KEY MỚI
Kể từ 20/12/2012 tất cả các key sẽ được cập nhật mới nhất tại đây chứ mình không chi làm từng bài nhỏ nữa.
Các bạn tải về sử dụng với pass unzip : LuongDiep.Com

[BIG UPDATE] KASPERSKY INTERNET SECURITY 2013
Download Kaspersky Internet Security 2013 :
==============================================================
LINK TẢI KEY SẼ ĐƯỢC CẬP NHẬT TẠI ĐÂY CAC BẠN CHÚ Ý NHÉ !
* Ngày 05/10/2012
- Key KIS cho các bạn đây
- Key KAV cho các bạn đây
* Ngày 29/09/2012
- Key KIS cho các bạn đây
- Key KAV cho các bạn đây
* Ngày 22/09/2012
- Key KIS cho các bạn đây
- Key KAV cho các bạn đây
Đang cập nhật
* Ngày 20/09/2012
- Key KIS cho các bạn đây
- Key KAV cho các bạn đây
Đang cập nhật
* Ngày 19/09/2012
- Key KIS cho các bạn đây
- Key KAV cho các bạn đây
* Xem list keys cập nhật ngày 11/09/2012 : click vào đây
* Xem list keys cập nhật ngày 21/08/2012 : click vào đây
* Xem list keys cập nhật ngày 09/08/2012 : click vào đây
* Xem list keys cập nhật ngày 31/07/2012 : click vào đây
==============================================================
Hướng dẫn Add key
Cách 1:
- Điền vào ô code: 2222-2222-2222-222U or 1111-1111-1111-111X
- Xuất hiện thông báo lỗi vì code sai
- Xuất hiện tùy chọn cho phép add key file (click nút Duyệt - Browse)
- Vậy là xong
Cách 2:
- (Xóa key nếu đã add trước đó)
- Click chọn nút Kích hoạt ứng dụng
- Chọn Kích hoạt bản dùng thử (Active trial version)
- Sẽ có thông báo kích hoạt không thành công (vì ko kết nối tới được máy chủ)
- Xuất hiện tùy chọn cho phép add key file (click nút Duyệt - Browse)
- Vậy là xong
Các bạn nhớ ngắt internet trước khi add key
P/s: Tất cả các keys mình đều cập nhật tại link trên các bạn tự tải về mà sử dụng, mọi thắc mắc các bạn cứ reply tại đây nhé, mình chỉ mong nhận được được nhiều sự ủng hộ từ phía các bạn. Một lần nữa chúc các bạn may mắn !
Ông Khôm lùa đàn trâu về lúc trời đã tối mịt, từ lúc sáng ông phải lùa chúng vào trong tận rừng sâu ở vì ở đó vẫn còn những vũng nước nhỏ để cho trâu bò uống. Vợ ông ra đón đỡ lấy gánh củi cho ông, ông vừa buộc đàn trâu vào chuồng xong thì trời đổ mưa. Hai vợ chồng ngồi bên bếp lửa ăn tối có xôi nếp nương với cá nướng. Lâu rồi không được ăn cá ông Khôm thấy lạ hỏi vợ:
- Giờ mấy cái ao, cái suối ở Mường Cang mình vẫn đang cạn nước hết cả, lấy cá đâu ra đấy?
- Thằng Quân mang cho đấy, nó bảo mua ở chợ huyện.
Ông Khôm thở dài tỏ ý không hài lòng, ông bảo:
- Tôi đã nhắc bà bao nhiêu lần rồi, đừng nhận cái gì của nó rồi cơ mà… xem chừng cái bụng thằng này vẫn chỉ ưng mỗi cái Trà nhà mình. Con mình không thể đền đáp tình cảm của người ta thì mình cũng phải biết điều, đừng gây cho nó thêm hy vọng nó.
- Nhưng nó cũng bảo rồi mà, dù con mình không yêu nó, dù nó không được làm rể mình nhưng nó vẫn coi mình như bố như mẹ nó…
Hai vợ chồng lặng lẽ ăn cơm, ngoài trời mưa càng lúc càng to, bỗng dưng ông Khôm thấy có giọt nước rơi trên mâm cơm. Chắc chắn không phải là nhà bị dột ông ngẩng mặt lên thì thấy vợ đang khóc, ông mới lo lắng hỏi.
- Bà lại bị làm sao vậy?
-Ông không nghe thấy gì sao? Mưa thế này mà vẫn có tiếng ve kêu, cái Trà mà nó ở nhà thì chắc là nó lại buồn lắm.
Lòng ông Khôm quặn lại, đã gần một năm rồi con gái ông chẳng về nhà, đã mấy mùa mưa rồi ông chẳng được ăn măng con gái hái, chẳng được ăn rau rừng con gái ông nấu. Nhớ con ông không khóc nhưng trong lòng cũng thấy đau đớn không kém gì vợ. Ăn xong bữa tối ông đến chỗ buồng ngủ của hai vợ chồng lấy cái điện thoại bàn không dây ra rồi giục bà Nà gọi điện cho con. Cũng vẫn như mọi lần, bà Nà thấy lo lắng hai bàn tay bà cứ vặn vẹo vào nhau rồi bà cũng cầm cái điện thoại lên, gọi vào số máy của Trà. Ngoài trời vẫn mưa, sóng điện thoại có vẻ như rất yếu, ở Mường Cang những ngày mưa thường vậy. Phải gọi đến lần thứ ba mới kết nối được, nghe giọng con bắt máy tim bà Nà như đập mạnh lên.
- Dạ con nghe! Bố đấy à?
-Là mẹ!-giọng bà Nà hơi run run, ông Khôm ngồi đó ghé sát tai vào cái điện thoại- tối nay con ăn gì rồi?
-Chưa, con đang bận nên chưa ăn.
-Con làm gì mà bận thế, đã chín giờ tối rồi mà?
-Con đang đi làm thêm, con vẫn đang ở chỗ làm.
-Con đi làm cái gì đấy, người ta có cho nói chuyện điện thoại lâu không?
-Con đang đi dạy học, có chuyện gì không ạ?
-À! Sắp nghỉ hè rồi con có được về nghỉ không? Con mau về, bố mẹ nhớ con lắm, bản ta và mấy bản ở Mường Cang sắp có hội xòe con nhớ sắp xếp về với bố mẹ nhé…
-Thôi con bận rồi, con sẽ gọi lại sau cả nhà nhớ giữ gìn sức khỏe.
Cúp điện thoại, hai vợ chồng nhìn nhau thở dài, đêm ấy lại có mưa đá hai vợ chồng cứ trằn trọc mãi đến sáng không ai ngủ được. Ông Khôm ngủ quay lưng với vợ, nước mắt ông ướt đầm cả gối. Ông đang tưởng tượng con gái ông phải vất vả, bươn trải từng ngày nơi đất khách quê người để kiếm tiền mà đi học, muốn xuống thăm con muốn gửi tiền cho nó mà không biết làm cách nào. Đã gần ba năm nay kể từ ngày Trà rời xa Mường Cang đi học đại học, từ ngày ấy ít khi nào cô trở về mà lần nào trở về cô cũng ở lại ít ngày rồi lại đi vội vàng. Nghĩ đến con gái ông Khôm vừa thấy tự hào vừa thấy xót xa, cô con gái xinh đẹp học giỏi nhất Mường Cang mà có lẽ là nhất cái tỉnh miền núi này. Nhưng lại là đứa con gái cố chấp và bướng bỉnh của ông, bao nhiêu năm qua ông muốn bù đắp cho con mà chẳng biết làm thế nào. Càng nghĩ càng xót xa, ông chỉ thầm trách: “Trà con ơi, sao mày vô tâm thế?cứ giận bố mãi thôi à?”.
Phải đến gần sáng ông mới thiếp đi, những được một lúc lâu sau ông lại nghe thấy tiếng con gái gọi dậy. Trời đã sáng, sau cơn mưa đêm cây cối trở nên tươi xanh, khỏe khoắn dưới ánh mặt trời, ông cùng con gái lùa đàn trâu vào rừng. Trà vốn xinh đẹp từ bé, cô thừa hưởng từ dòng họ ngoại dáng người thon gọn, mái tóc đen dài mềm mượt như suối, nước da trắng hồng và đôi mắt đen đáy, đôi môi hồng cả khuôn mặt rạng rỡ như bông hoa rừng. Càng lớn Trà càng xinh và học rất giỏi rất chăm, đi đâu ai cũng khen cô con gái của ông trưởng bản Khôm đẹp người đẹp nết. Trong lúc bố đẵn mấy cây gỗ to đem về làm chuồng trại thì Trà hái rau rừng và lấy củi. Ông Khôm thương con lắm, nó muốn gì ông cũng chiều và Trà cứ thế lớn lên trong sự yêu chiều của bố mẹ. Cô luôn ngoan ngoãn, vâng lời học giỏi để không làm bố mẹ buồn lòng, dù vậy lòng ông Khôm lúc nào cũng như có tảng đá đè nặng lên. Cả Mường Cang này, có lẽ không có ai bị mắc vào hoàn cảnh như của ông. Bản nào nhà nhà cũng đều đông con cái, có nếp có tẻ cả còn vợ chồng ông chỉ có một cô con gái duy nhất là Trà. Vợ ông không sinh thêm được nữa, mới đầu ông cố chấp nhận sự thật đau khổ ấy nhưng càng ngày lại càng không thể chịu đựng thêm được nữa. Sức ép từ dòng họ, từ những luật tục của người Thái là phải có ít nhất một người con trai nối dõi. Ông thấy càng ngày càng buồn và rồi đâm ra ông cau có với vợ, hẳn là cũng cảm thấy bị xúc phạm mẹ của Trà nhiều khi cũng tỏ thái độ và cãi lại lời chồng.
Rồi hai vợ chồng cứ thế mà cãi nhau suốt, mẹ Trà còn bảo chồng nếu thích đi lấy vợ khác vì có làm thế nào đi nữa thì bà cũng không sinh đẻ gì thêm được nữa. Thấy bố mẹ cãi nhau Trà chỉ biết ngồi khóc, cô lại càng cố gắng học giỏi và chăm chỉ hơn để làm vui lòng bố mẹ. Một chiều mưa tầm tã, trên đường từ trường về cô bé Trà lần đầu tiên nghe thấy tiếng ve kêu trong mưa, một chuyện hiếm hoi trong mùa mưa ở Mường Cang lúc đầu cô bé thấy hơi sờ sợ vì đường vắng người. Người Trà ướt sũng vì cái áo mưa mang theo thì cô bé đã dùng để bọc phần thưởng và bằng khen học sinh giỏi lại rồi. Cô bé vui mừng chạy ào lên nhà để khoe, nhưng cảnh tượng trước mặt làm cô rùng mình. Căn nhà như vừa xảy ra một cuộc hỗn chiến, đồ đạc vứt tứ tung mẹ cô đang nằm quằn quại giữa nhà, mặt bà tái mét vì đau đớn. Trà ôm lấy mẹ và khóc nức nở, gần đây bố mẹ cô hay đánh nhau chắc chiều nay lúc cô đi học cũng vậy. Cô gọi bố khản cả tiếng, trời ơi có lẽ nào chỉ vì vợ không đẻ được con trai mà bố cô đã nhẫn tâm đánh bà đến mức thoi thóp như thế này rồi bỏ nhà đi ư? Trà kêu gào nức nở chạy qua gọi các nhà hàng xóm quanh, chỉ có toàn phụ nữ những người đàn ông đi rừng vẫn chưa trở về. Phải mất đến hơn một tiếng đồng hồ người ta mới đưa mẹ Trà đi xuống được trạm xá, lúc ấy bà đã bất tỉnh vì đau đớn. Đêm hôm ấy lúc đưa mẹ Trà về nhà, người ông Khôm ướt sũng và bê bết bùn đất. Trà nhìn mẹ với đôi mắt đã khô lệ, nhìn sang bố như muốn thiêu đốt. Ông Khôm vô cùng ân hận vì lúc chiều lỡ to tiếng với vợ, ông đập phá mấy thứ đồ đạc trong nhà rồi bỏ đi. Ngay sau đó mẹ Trà bị đau, bà quằn quại gào tên ông gọi ông quay về mà lúc ấy ông đã đi xa rồi. Năm ấy Trà mười lăm tuổi, nỗi đau của người thiếu nữ mất đi người thương yêu nhất dường như không thể nguôi ngoa. Nụ cười như tắt lịm trên đôi môi hồng xinh đẹp, cô chẳng còn thiết tha gì những ngày mưa khi mà măng và nấm mọc đầy trên rừng Mường Cang nữa.
Ngôi nhà sàn vốn rộng rãi như càng ngày càng rộng thêm ra khi chỉ còn hai bố con, hai con người cứ âm thầm lặng lẽ mà sống, sau chuyện của mẹ Trà ít nói chuyện với bố hẳn đi. Ban ngày thì cô đi học, có những buổi chiều hay chủ nhật thì hai bố con cùng lên nương hoặc vào rừng. Nỗi cô đơn như bao trùm lấy hai bố con ngày này qua tháng khác, sau sự ra đi của vợ ông Khôm càng yêu thương con hơn. Bao nhiêu việc nặng nhọc ông đều làm hết, chẳng bao giờ ông mắng mỏ con mà trái lại con bảo gì ông cũng nghe. Hai năm sau đó, người trong họ muốn ông đi lấy vợ mới cảm thấy tội lỗi với người vợ cũ và con gái nên ông chối phắt đi. Nhưng người nhà, họ hàng vẫn cứ tìm cách mai mối ai ông cũng từ chối, rồi một ngày kia ông gặp lại người con gái ông yêu năm xưa trong một tiệc rượu cần. Người ấy là bà Nà bây giờ, lúc ấy ông mới hơn bốn mươi tuổi mà ông cao lớn, khỏe mạnh nên trông mới chỉ như ngoài ba mươi. Ở cái tuổi ấy một người đàn ông như ông vẫn rất cần một cần người đàn bà, người ông yêu ngày xưa cũng đang chịu cảnh góa bụa lâu rồi, còn trẻ trung và chưa con cái. Người đàn bà ấy từng là cô giáo của con gái ông, bà là giáo viên dạy mầm non ở Mường Cang.
Cả dòng họ cũng vun vén vào cho ông bà, chuyện đến tai Trà cô chỉ quay mặt đi lặng lẽ khóc. Rồi tự nhiên cô bỏ nhà đi sang nhà bà ngoại ở mấy ngày không về, ông Khôm phải cố nài mình đến nhà bố mẹ vợ cũ xin con về. Thương con ông bảo chẳng lấy vợ nữa, nhưng họ nội nhà Trà lại triệu cô đến để căn dặn, giải thích mà cũng là trách mắng cô hết nhẽ. Họ bảo rằng bố cô còn trẻ không thể chịu cảnh góa bụa mãi được, bảo rằng cô là con gái sau này cũng sẽ đi lấy chồng không thẻ chăm sóc bố lúc về già… Họ mắng cô ích kỉ, rằng mẹ cô mất đâu phải là lỗi tại bố cô, mà bố cô lùi lũi sớm tối như thế cô không thấy thương sao, rằng cô cũng cần một người mẹ để chăm lo cho mình. Bố cô vẫn cần có thêm con cái để nối dõi…Trà khóc mất mấy ngày liền, rồi cô bảo bố đi lấy vợ. Ông Khôm biết con chưa nguôi nỗi đau chuyện của hai năm trước nên ông vẫn chưa chịu đi bước nữa, nhưng dù vậy ông và người đàn bà kia lúc ấy vẫn đi lại với nhau, ông tạm coi đó như là người tình của mình.
Lại hai năm nữa trôi qua người tình mang bầu, ông đến quỳ xuống chân con gái để xin cô đồng ý cho ông cưới người đàn bà kia về. Lần ấy Trà không khóc, lúc bố cô cưới vợ mới về cô cũng vừa thi đỗ đại học. Bà Nà về ở cùng bố con ông cả dòng họ vui mừng ủng hộ, nhưng từ đó đến nay đã gần ba năm Trà chưa một lần nào gọi người ấy là mẹ. Cô vẫn gọi là cô giáo như ngày xưa, đôi lúc lại gọi là dì nhiều lúc lại xưng hô trống không. Trà đi học xa ít khi nào về, mỗi năm chỉ về hai lần vào Tết và đợt nghỉ hè. Năm đầu thì cô còn nhận tiền mà ông gửi cho cô qua Quân, chủ một cơ sở đồ gỗ lớn ở dưới huyện, anh ta thỉnh thoảng có việc xuống dưới thủ đô qua chỗ Trà đang trọ học. Rồi dần về sau cô bảo không cần ông gửi tiền nữa, cô chuyển nhà đổi số điện thoại Quân cũng chẳng biết đường mà tìm. Cứ hè được nghỉ Trà vẫn về nhà, lúc ấy hai bố con lại đi rừng với nhau.
Đang lấy củi chẳng may Trà bị đứt tay, bà Nà chạy đến định băng bó cho cô thì cô gạt phắt đi và bỏ chạy về lúc ấy trời lại đổ mưa, cô vừa chạy đi vừa ngã trong mưa. Ông Khôm nhìn theo mà nước mắt cứ ứa ra, bà Nà lay mãi ông mới tỉnh trời đã sáng rõ rồi, mặt ông đầm đìa nước mắt. Người vợ hốt hoảng hỏi có chuyện gì, ông ngồi thẫn thờ một lúc mới biết là mình vừa mơ. Sáng nay con gái ông không về. Ông nghe thấy ngoài hiên có tiếng trẻ con bi bô, ông Khôm vừa dụi mắt vừa vui mừng gọi với sang:
-Dì Hà đưa thằng út về rồi đấy à?
Đó là đứa em trai cùng cha khác mẹ của Trà, thằng bé được đặt theo tên tiếng Thái Lả có nghĩa là con út. Nó mới được hai tuổi, bà Nà gửi nó sang bên ngoại mấy ngày cho nó tập cai sữa nhưng vì nó khóc quấy qua nên mới sáng sớm em gái bà đã bế nó sang. Lúc người mẹ mới đẻ em bé Trà không có nhà, gần ba năm đi học cô về nhà năm lần, lần cô ở lại lâu nhất là Tết năm ngoái được khoảng tầm một tuần. Mỗi lần cô về bà Nà đều tìm cách gửi con trai sang bên ngoại, tránh để Trà gặp mặt nó. Bà sợ cô tủi thân khi nhìn thấy bố cô hạnh phúc bên một người vợ mới, đứa con mới bố cô cũng sợ cô buồn. Bà Nà cũng rất thương Trà, ngày xưa Trà là đứa học trò bà yêu nhất khi cô lớn lên thấy cô xinh đẹp, học giỏi và lễ phép bà cũng rất quý mến. Biết rằng mình không thể nào thay thế được người mẹ đã mất của cô bà lại càng yêu quý cô hơn. Cả năm qua Trà không về, Tết cũng chẳng về vì cô bảo bận đi thực tế ở nước ngoài, ông bà Nà vừa yêu quý, vừa tự hào và cũng cảm thấy có lỗi với cô con gái ấy.
Hai năm gần đây Mường Cang có sóng điện thoại thỉnh thoảng ông bà cũng hay gọi cho con, nhưng lúc nào Trà cũng bận rộn lại, cuộc gọi nào cũng ngắn ngủi vì chẳng ai biết gợi chuyện, như chẳng có gì để nói. Thương con nhưng lại sợ sự lạnh lùng của con, thương con mà không biết nói thế nào cho nó hiểu. Mỗi ngày mưa cả ông Khôm lại càng nhớ thương con gái hơn, ngày còn ở nhà cứ nghe thấy trong mưa có tiếng ve kêu Trà lại khóc. Đúng là những ngày đầu vì chưa hiểu hết chuyện nên cô rất giận bố, rồi mọi chuyện cũng nguôi đi. Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bố sẽ đi bước nữa nên khi bố cô định tái giá cô đã cảm thấy rất tủi thân nhưng chưa bao giờ cô có ý định phản đối cả. Phần vì quá bận rộn, phần vì thấy về nhà tốn kém tiền xe, phần vì Mường Cang hay gợi lại cho cô những kỉ niệm buồn mà cô ít khi nào về. Ngày trước dường như mẹ cô đã dự cảm trước sau gì bố mẹ cô cũng sẽ tan vỡ, nhưng hẳn bà không nghĩ nó sẽ tan vỡ bởi sự ra đi vĩnh viễn của bà. Mẹ đẻ Trà đã bắt cô thề không được phép gọi bất cứ người đàn bà nào mà bố cô sau này sẽ lấy là mẹ. Thật lòng cô cũng chỉ mong bố cô được hạnh phúc trong những phần đời còn lại, cô nghĩ không có cô thì bố cô cùng với gia đình mới sẽ thấy thoải mái hơn, nên cô cứ tự giam mình vào trong cô đơn, xa cách với bố. Ngày hôm qua nghe được cuộc điện thoại, bà Nà gọi về trong thương nhớ cô đã rất xúc động, phải vội vàng tắt điện thoại đi để bố mẹ khỏi nghe thấy tiếng mình bật khóc. Bao nhiêu năm qua cô cũng chỉ mong chờ có thế, chờ ai đó trong gia đình gọi về Mường Cang, về cái miền đất lạc, miền lang thang ấy mà thôi.
Thung lũng Mường Cang rộng lớn được bao bọc với bốn bề là núi non, gồm có bảy bản nhỏ san sát nhau, họ sống với nhau từ xưa lắm rồi. Cả bảy bản nhỏ đều chung nhau cánh rừng Mường Cang trải dài, xanh thắm đó là nơi cung cấp măng rau, thuốc thang, củi đốt, gỗ làm nhà cửa và cỏ cho trâu bò… Mường Cang là tên tiếng Thái nó có nghĩa là miền đất lang thang, lạc lối. Trà vẫn thường hay gọi miền quê sơn cước ấy của mình bằng cái tên là Miền Lang Thang. Nhà Trà ở bản Cang, nhỏ nhắn, xinh đẹp ngay giữa thung lũng Mường Cang. Ở đó đất đai bằng phẳng nhất, những mùa khô thiếu nước dường như lại đến bản này muộn nhất, bản này cũng là bản có nền kinh tế phát triển nhất ở Mường Cang. Người ta bảo sở dĩ được như vậy là bởi vì bản Cang có người trưởng bản giỏi, mặc dù luôn tỏ ra rất khiêm tốn trước những lời khen đó nhưng quả thật ông Khôm đúng là một trưởng bản giỏi. Ông Khôm rất giỏi làm kinh tế, dù ở Mường Cang hay bị thiếu nước vào mùa đông nhưng ông đã biết tận nước nguồn nước dồi dào vào mùa mưa để trồng trọt những cây trồng ngắn hạn. Ông là một trong những người đầu tiên ở Mường Cang làm ruộng để trồng lúa nước, nuôi gà đến hàng trăm con và biết xây dựng chuồng trại cho trâu bò. Ông là tấm gương sáng để mọi người dân khắp Mường Cang học tập, noi theo ông dần dần mọi nhà cũng bỏ thói quen để gia súc dưới gầm sàn đi. Trước kia vào mùa đông người Mường Cang chẳng đi làm gì cả, thỉnh thoảng mới lên rừng kiếm củi và săn bắn thôi. Trẻ con không phải theo bố mẹ lên rẫy nên thích thú tha hồ ngủ dậy muộn vào những ngày cuối tuần…Nhưng vì không làm nên cái ăn cũng hay bị thiếu, ông Khôm đã nghĩ cách phát triển cái nghề đan lát vào cái mùa nhàn rỗi ấy. Giờ đây mùa đông người ta lại chuyển sang đan lát các loại vật dụng bằng mây và tre nứa, xong rồi đem xuống bán ở chợ huyện, hoặc mang đến đầu Mường bán cho các xe ô tô đi mua sắn, mua củi. Nhắc đếnTrà là người ta sẽ nhắc đến ông Khôm, cũng như khi nhắc đến ông Khôm người ta sẽ nhắc đến cả con gái ông. Như thể đó là hai con người giỏi nhất Mường Cang không thể tách rời, đối với ông Khôm Trà không chỉ là niềm tự hào của riêng ông mà còn là của cả Mường Cang. Như để xua đi những suy nghĩ miên man về con gái, ngày hôm sau ông lao vào những công việc tất bận. Ông cùng với người dân các bản chuẩn bị cho hội xòe Mường Cang vào đêm rằm tới để chào đón mùa nương mới.
Ai cũng mong sự xuất hiện của Trà trong ngày hội này, nhất là Quân người theo đuổi Trà đã lâu. Quân là cháu họ xa của bà Nà, mọi người trong họ đã từng có ý vun vén nhưng Trà không thích nên luôn tìm cách lẩn tránh. Ông Khôm nghĩ có lẽ vì việc đó mà con gái ông không nhận tiền ông gửi nữa nên từ đó ông cũng tỏ ra không thích Quân. Nếu con gái ông mà về thì ông sẽ tìm cách đuổi anh ta đi ra khỏi cái đất Mường Cang này. Đến quá trưa sân bãi chuẩn bị xong, ông mới về nhà ăn cơm vợ ông đang nấu món canh gà tre với măng chua thơm lừng. Cả nhà chuẩn bị ăn cơm thì có tiếng ai bước lên cầu thang, ngó ra mới thấy là Trà. Hai vợ chồng ông vui mừng mà không giấu nổi nước mắt, cứ ngỡ như là đang mơ. Bỗng bà Nà trở nên cuống cuồng, không phải vì bữa cơm đạm bạc mà vì thằng bé Lả nó vẫn đang nghịch con mèo ở sau bồ thóc.
Trà ngồi xuống mâm cơm, trả lời những câu hỏi vồn vã của bố mẹ và lúi húi lôi quà cáp từ trong các túi ra. Bỗng thằng bé Lả chạy ra, nó chập chững đuổi theo con mèo và bị ngã ngay trước mâm cơm. Ông Khôm và vợ đều ngồi như ngây ra một lúc, không ai dám tỏ ra vội vã chạy đến đỡ con dậy. Trà thật sự bất ngờ, cũng có lúc cô cảm giác như mình chưa từng có đứa em này không ai nói gì về nó với cô, rất ít khi nào cô nhìn thấy nó. Cô chỉ được bế nó một lần vào Tết năm nhất đại học khi ấy nó còn bé tí xíu, sau đó thì chẳng mấy khi cô gặp nữa. Những lúc cô về thì thằng bé đang ở bên ngoại, mà chỉ ở nhà có ít ngày nên cô cũng chẳng đòi được chơi với em. Trà chỉ biết rằng mình có một đứa em trai, năm nay chừng hai tuổi cô cũng đã mua quà cho nó. Nhìn thấy thằng bé bụ bẫm đáng yêu, có má lùm đồng tiền bên trái giống y cô mà cô chợt giật mình, thấy mình sao mà quá vô tâm.
Nhìn thấy kẹo và đồ chơi thằng bé chạy lon ton đến chỗ Trà, cô ôm nó vào lòng và thơm lên má nó. Lần nào gặp người lạ thằng Lả cũng khóc nhưng lần này sà vào lòng người chị mà nó còn chẳng biết là chị gái mà nó cứ cười toe toét ra. Bà Nà mắng nó như người lớn.
- Lả lại đây với mẹ, chị đang mệt để cho chị nghỉ!
- Bố mẹ gọi nó là Lả á? Không có cái tên gì khác để đặt à?
Bà Nà vui mừng quay mặt đi mà lau nước mắt, Trà gọi là “bố mẹ” chứ không còn gọi là “bố và dì” như trước kia nữa, với bà đó là một niềm hạnh phúc lớn lao.
- Thì con đi học được đến cái đại học rồi, biết nhiều tên hay thì đặt lại cho em, bố mẹ cũng chưa làm giấy khai sinh chính thức đâu mà. Ông Khôm cũng xúc động nói. Nghĩ một lúc, Trà bế em ngồi lên đùi rồi lại thơm vào đôi má phúng phính của nó bảo.
- Cho em tên là Huy Hoàng nhé!
Niềm vui tràn ngập khắp cả căn nhà, họ hàng bạn bè ở Mường Cang đều kéo đến nhà ông Khôm làm cả căn nhà sàn chật ních. Họ đến để xem cô gái mà họ yêu mến và thần tượng, người con gái xinh đẹp, học giỏi đã từng đi Tây về. Vẫn không quên những điệu dân ca Thái, những vòng xòe nhịp nhàng nên Trà càng được dân bản yêu mến. Cô vẫn ít nói chuyện với bố mẹ nhưng suốt ngày chơi với em, hai chị em cứ quấn quýt bên nhau cô không ngờ mình lại yêu thằng bé này đến thế. Có lẽ đó là cái lẽ tự nhiên của những người cùng huyết thống, là cái tình máu mủ nó gắn kết những người trong gia đình lại với nhau. Vợ chồng ông Khôm cứ lo Trà lại khóc trong những ngày mưa có tiếng ve kêu nhưng hình như cô toàn bận chơi với em nên chẳng để ý. Năm nay mùa mưa ở Mường Cang kéo dài, có lẽ không gì vui hơn thế vì người ta vừa mới xây xong những bể chứa nước to ở khắp tất cả các nhà. Những cây lúa, cây ngô giống chịu hạn mới đang phát triển xanh tốt chẳng ai lo lắng gì đến mùa đông khô khốc nữa.
Một chiều mưa ông Khôm rủ con gái cùng uống rượu Mận bên cửa sổ, ông uống ừng ực từng bát và bùi ngùi nhắc lại nhưng chuyện xưa. Ông xin lỗi con gái và nói lên nỗi lòng mình trong suốt bao năm qua, đã lâu lắm rồi hai cha con mới lại nói chuyện nhiều như thế. Nghe bố nói Trà nức nở gục vào lòng ông, hai cha con cứ kể tội, nhận lỗi rồi lại xin lỗi cho đến khi hết hai vò rượu mận. Vết thương lòng dù nặng đến mấy theo thời gian nó cũng nguôi ngoa đi thôi, mà gia đình đâu phải là nơi khiến cho người ta mang lòng hận thù mãi. Gia đình, nơi ấy trước sau gì cũng là nơi người ta sẽ tìm về như tìm đến một miền đất để yêu thương, để được che chở chứ không phải là một miền lang thang.
Đôi khi ta sợ những tình cảm chưa chín. Nhiều mong ngóng đấy, nhưng thỉnh thoảng lại như người dưng, lạnh lùng đến xót xa. Đôi khi sợ băn khoăn nghĩ đến những điều xảy đến trong tương lai, có thể hôm nay thế này nhưng mai đã là thế khác, giữ nhau được bao lâu?
Sẽ có hay không một bàn tay, khi nắm lấy rồi thì không dễ dàng từ bỏ? Thứ tình cảm lập lờ nhiều khi mang đến cho ta hy vọng không nguôi, nhưng đôi khi lại thấy mình nức nở giữa những hụt hẫng vô chừng.
Sẽ có hay không một bờ vai, khi tựa vào rồi cả đời này sẽ cảm thấy an toàn? Tình cảm lập lờ cứ mong manh như thế, mong manh đến nỗi những lúc tưởng chừng như đã thấu hiểu hết nhưng rốt cuộc vẫn chẳng giữ lại được cho mình.
Sẽ có hay không một cái ôm chặt thật chặt, để những lúc cô đơn sẽ không thấy mình trống trải? Hay chỉ nhận về những hoang hoải giữa đêm đông? Tình cảm lập lờ bao giờ cũng khiến bản thân mình ngơ ngác, phút chốc thấy gần rồi bỗng chốc thấy xa xôi.
Sẽ có hay không những hẹn thề để thấy mình can đảm giữa những bão giông? Tưởng chỉ cần những cái hẹn bất chợt, những nụ cười bất chợt, những giây phút có nhau bất chợt để không cảm thấy buồn, không cảm thấy lạc lõng, nhưng thật ra, rất cần một điều gì chắc chắn, một tình cảm chắc chắn.
Sẽ có hay không một người, luôn ở bên để che chở những nhỏ bé, hanh hao?
Chúng ta đôi khi cần một mối quan hệ không rõ ràng, không cần gọi tên, nhưng đến một lúc nào đó, tình cảm đạt đến một thời điểm nào đó, một vị trí nào đó, chúng ta lại sợ mối quan hệ mập mờ này. Tình cảm lập lờ luôn khiến cho chúng ta một cảm giác bất an, mong ngóng.
Thật ra, chúng ta luôn cần một bàn tay chặt, một cái ôm chật, một lời yêu chặt, một hạnh phúc chặt, không phải là lập lờ, và ta luôn mong, tình cảm ấy mãi đừng là lập lờ…
Có người nói “Con người ta buồn nhất, cô đơn nhất là khi thức dậy”. Linh thấy đúng quá chừng. Trong đầu dâng lên một nỗi lo sợ mơ hồ, tay chân bải hoải, mụ mị cả đi. Muốn bật dậy nhưng đầu nặng trĩu, quay cuồng bởi những suy đoán. Màn máy tính bật sáng, online một cánh vô thức. Đèn báo có thư đến.
“Linh à!
Hải Anh đi rồi, hai ngày trước. Anh phải đi thôi để giải thoát có thế em mới không tiếp tục chịu tổn thương.
Anh yêu em đó là sự thật, nhưng anh không được lựa chọn. Nếu không đi anh sẽ nổ tung mất, vì lo lắng cho anh, cho em và…cho cô ấy.
Hải Anh – đó là một dòng chảy khác với những dòng chảy thông thường. Nếu là nước, gặp đá nó sẽ luồn qua khe mà chảy, nhưng một dòng nước trườn qua đá, quăng mình từ trên cao xuống để bọt tung trắng không trung, đó mới là Hải Anh. Cô ấy như một cây mầm lách ra từ khe đá để sống, cô độc và thách thức. Bản thân cô ấy không thể làm khác được. Ai sinh ra cũng có số mệnh. Theo lẽ thường, ai cũng có một bàn tay để nắm lấy khi yếu mềm. Nhưng số mệnh của Hải Anh mãi không thể nắm được bàn tay dành cho mình.
Nếu có thể gần Hải Anh, anh tin em cũng làm như anh bây giờ. Với một cô gái trẻ nếu có một đời sống nội tâm phiêu linh, một tâm hồn tha hương mãi không thể có bến đỗ: Đó là một số phận bất hạnh.
Nếu anh yên tâm về bên em tức là anh độc ác với cả ba chúng ta. Hải Anh cũng giống như em, không yêu cầu ở anh bất cứ điều gì. Nhưng chính vì vậy anh càng cần phải có trách nhiệm với cả hai. Cô ấy chỉ còn hai tháng nữa thôi. Anh muốn hai tháng cuối cùng, cô ấy được sống như lẽ thường một người con gái bình thường được hưởng.
Yêu em!”
Linh thấy hình như mình đang mơ bị rơi từ một tầng cao, rơi mãi, rơi mãi vẫn không chạm được tới đáy. Toàn thân ngập đầy cảm giác chênh vênh như phóng xe từ một con dốc cao với tốc độ lớn.
Căn hộ với giàn hoa tigôn xanh mướt lá ngoài ban công vẫn ấm sực mùi của anh. Tàn thuốc hút dở bị dập vội, túi thức ăn cho cá vẫn mở, đặt ngay cạnh bể. Bản thiết kế anh bảo hai hôm nữa phải giao nộp còn vẽ dở. Chiếc áo sơ mi kẻ Linh nhắc anh thay hôm qua còn treo trên mắc phòng tắm chờ giặt. Tất cả đều im lìm, yên lặng. Mọi dấu hiệu đều cho thấy một cuộc sống bình thường sẽ tiếp diễn vào ngày hôm sau. Nhưng chủ nhân của nó giờ biến mất, như kết quả của sự thôi thúc đột ngột không thể cưỡng lại. Người đi dù chưa biết phải đi đâu nhưng ít ra còn có một mục tiêu cụ thể để kiếm tìm, đeo đuổi. Còn người ở lại, có nơi để đi, có nhà để về nhưng vô định đến đáng thương. Làm sao để tiếp tục, làm cách nào để vượt qua? Linh không hiểu, không làm cách nào để có thể đồng cảm với kiểu yêu của anh với mình, kiểu nhớ thương, hoài vọng với một miền xưa cũ vốn biết chắc sẽ chỉ có khổ đau. Hải Anh là điều gì trong tim anh? Vết thương có thể lành, nhưng còn vết sẹo nó để lại mãi không thể mất đi được sao?
Nhớ lần đầu tiên gặp Hải Anh, cô linh cảm người con gái này sẽ là nỗi ám ảnh suốt cuộc đời mình.
Phòng hát ồn ã tiếng nhạc. Mọi người nói chuyện với nhau bằng tiếng cười, ào ào chào hỏi qua quýt rồi nhanh chóng hòa vào cuộc vui như thể chào hỏi giữa họ là quá khách sáo và xa lạ. Anh sôi nổi, nhiệt thành khiến sự xuất hiện của Linh bớt lạc lõng, thậm chí là gây chú ý. Anh luôn như thế, nhẹ nhàng đủ để Linh thấy được yêu thương, mạnh mẽ đủ để Linh thấy mình nhỏ bé. Một niềm tin chắc chắn rằng anh đến với Linh là kết quả của sự suy nghĩ chín chắn và có trách nhiệm. Cô tự thấy mình xứng đáng nhận được tình yêu đó sau hai năm chờ đợi. Nhiều lúc nghĩ lại, Linh chẳng biết mình dũng cảm hay là ngốc nghếch. Chỉ chờ thôi chứ không hy vọng, như thể không làm khác được, không quên nên phải nhớ. Đơn giản vậy thôi!
Cửa phòng chợt mở, ánh sáng ùa vào ôm gọn một dáng người nhỏ nhắn, theo sau là Nam - bạn thân của anh. Ai cũng ồ lên, tiếng hát im bặt. Mọi người chào đón bằng tất cả sự vồn vã. Anh chàng đang nghêu ngao hát nói luôn vào mic: “Oa, Hải Anh hả, muốn con gái lớp này tức điên lên vì ghen tỵ hay sao. Bạn ngày càng xinh đấy nha.”
Một luồng điện xẹt qua làm đầu Linh đông cứng lại, cánh tay đang ôm trong lòng khẽ giật lên bất ổn. Thì ra đây là Hải Anh, người con gái khiến trái tim anh đóng băng trước tình cảm của Linh suốt hai năm. Bức vách vô hình, Linh luôn mơ hồ nhận thấy giữa mình và anh đang hiện diện rõ ràng trước mắt. Chưa khi nào sự im lặng của anh lại làm Linh nhói buốt đến thế.
Chị ngồi ngay phía đối diện, bàn tay với vết sẹo dài hiện ra trước mặt anh. Trong mắt anh, chẳng thấy gì khác ngoài nỗi nhớ nhung kìm nén. Thoáng thấy ngón tay anh khẽ ẩn sâu như muốn siết chặt thêm nữa. Trong khoảnh khắc, Linh thấy mình không còn tồn tại nữa.
- Lâu rồi mới gặp, Trung khác quá! - Chị khẽ nhoẻn cười. Ánh nhìn kia sao dịu dàng quá đỗi và nụ cười thì…
Ký ức trong Linh ùa về. “Em có biết là lúc cười trông em tuyệt lắm không, thêm chiếc răng khểnh nữa thì hoàn hảo.” Anh nói với vẻ si mê lộ liễu khiến tim Linh như muốn tan chảy. Cô vui đến mấy tuần sau, ngày nào cũng ngồi trước gương và cười một mình, ngắm một mình. Giờ Linh mới hiểu đó không phải là một lời khen, đúng hơn nó là niềm khao khát, nỗi nhớ nhung, mong tìm lại hình dáng cũ của một người chưa bao giờ cũ trong anh - kể cả khi đã yêu Linh. Ngay cả Linh cũng thấy mềm nhũn trước nụ cười ấy, huống chi… Không thể phủ nhận chị sở hữu một nụ cười nhiều người phải mơ ước. Nó bao chứa một nét cuốn hút lạ lùng.
Lòng Linh ngợp lên những cảm xúc xáo trộn, vừa muốn rời khỏi nơi đó, lại vừa muốn ở lại để xác định rõ một điều, một điều kể cả khi ngủ cô vẫn miên man tự hỏi.
Bất thần, bàn tay với vết sẹo dài trên mu bàn tay lướt sang phía Linh, đôi mắt mở to. Linh nhìn thấy trong đó có điều gì rất tối, nhiều u uất được gửi đi trong ánh nhìn. Chị thoáng ngỡ ngàng sau lời giới thiệu của anh về Linh. Nhưng trong tích tắc, miệng chị lại mở rộng:
- Trung à, cuối cùng cũng có người trói được chân rồi.
- Em thật xinh. - Quay sang Linh, chị nói.
Bất giác tay Linh bị siết chặt suýt nữa bật lên thành tiếng. Chị vội thả ra, hơi thảng thốt giống như nhận ra mình vừa làm một việc vô thức.
Nam ghé sát lại và chị bị cuốn đi, hoà vào câu chuyện của mọi người. Nam quan tâm đặc biệt đến chị, Linh nhận rõ điều đó khi anh khẽ gỡ ly rượu trên tay chị xuống, khi anh cúi thật thấp xuống tóc chị, và cánh tay luôn trải rộng trên thành ghế phía sau. Có lúc mái đầu chị ngã ra sau, tóc xõa kín bàn tay anh. Vẻ si mê lộ rõ trên mặt, trong mắt Nam. Còn chị dường như cố tình không bận tâm đến điều đó, buông lơi hành động mà vẫn tạo ra sự lạnh lùng cần thiết, một sự lả lơi thông minh.
Tan tiệc, anh đưa Linh về, tới nhà, anh bị bố Linh giữ lại. Bố quý anh. Nhìn anh cười tiếp chuyện bố, Linh chỉ muốn oà khóc. Vừa phải làm vui lòng Linh, vừa khổ sở đè nén nỗi nhớ đến khắc khoải một người, nghĩ vậy lòng Linh như muốn thắt lại.
Tiễn anh ra ngõ, Linh cố cười:
- Hôm nay em rất vui, bạn anh ai cũng dễ gần, chị Hải Anh…
- Anh xin lỗi. Anh cần một chút thời gian nữa.
- Anh đừng áy náy. Bao lâu nữa em cũng chờ, chỉ cần anh được sống thoải mái.
- Anh cũng không muốn như thế này mãi. Hai năm rồi, giờ mới gặp lại một lần.
- Lúc chờ xe, em tình cờ nghe thấy chị Hải Anh nói chuyện với bạn. Hình như chị ấy vẫn chưa yêu ai. Có phải anh còn…
- Không, ngay từ đầu đó đã là một mối tình bế tắc, không hy vọng rồi. Anh không…
- Em hiểu rồi. Không phải anh hy vọng mà là anh chưa yên tâm? Anh sợ rằng trong khi bên cạnh anh có một người để chia sẻ thì chị ấy vẫn chỉ một mình?
Chưa dứt câu nước từ đâu kéo nhau dâng đầy trong mắt. Anh khóc - không có nước mắt, nhưng Linh biết anh đang khóc và đau hơn Linh nhiều lần.
Đó là lần đầu và có lẽ cũng là lần cuối cùng Linh gặp Hải Anh. Ngắn ngủi nhưng dấu ấn để lại dai dẳng đến mãi sau này. Không đầy một tuần sau, Linh nhận được e - mail của anh. Vào một buổi sáng, khi vừa tỉnh dậy sau một cơn mơ dài thấy mình bị rơi trong không trung vô tận, vô cùng.
Gió đêm lanh lảnh luồn thốc vào mớ tóc dày, những sợi tóc mới cắt quất vào má nghe rát quá chừng. Linh ngồi bó gối trên bậu cửa, khuôn mặt xanh bởi ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu vào. Mỗi lần thấy tinh thần bất ổn Linh đều đi cắt tóc, như một cách tự “lên dây cót tinh thần”. Trước đây, phương pháp ấy khá công hiệu. Thế nhưng, mái tóc chấm gấu áo cắt mãi giờ gần sát cổ mà mỗi lần cắt xong, chỉ thấy lòng thêm trống trải, lơ lửng như chiếc thuyền giấy bất định trên dòng nước miên man chảy.
Hai tháng kể từ ngày anh đi…
Hai tháng nhường chỗ cho hạnh phúc của một người được tỏa sáng và không biết bao nhiêu tháng ngày về sau để hàn gắn. Giờ này họ đang ở đâu, linh hồn ấy hòa vào núi rừng bạt ngàn hay chưa?
Hai tháng qua không biết anh có tìm được Hải Anh không, hay giờ này vẫn lang thang đâu đó mòn mỏi tìm. Lần cuối gặp, Linh nhớ anh nói: “Là cô ấy tình nguyện đi tới một nơi chỉ có rừng và núi. Một khi tâm hồn không muốn và không bị trói buộc thì việc ở đâu cũng như nhau thôi”. Như thế làm sao anh gặp được tâm hồn ấy?
Hai tuần trước, gặp Nam, thấy anh buồn. Anh bảo sẽ vào miền Tây, công ty anh có chi nhánh trong đó, đi để mong nén được mối cảm tình đau đáu trong lòng.
Một ngày trước khi biến mất, Hải Anh nói sẽ mở lòng với Nam. Nhưng, cũng như Trung, chị biến mất trong khi mọi dấu hiệu cuộc sống đang diễn ra bình thường. Nam bảo đáng nhẽ người đi tìm Hải Anh phải là anh, nhưng anh biết chỉ có Trung mới có thể kìm giữ và xoa dịu được tâm hồn cô ấy, từ trước đến nay vẫn thế, bao năm vẫn vậy. Căn bệnh Hải Anh mắc liên quan đến tinh thần, một dạng khác của trầm cảm, nhưng nguy hiểm như một loại ung thư.
Lúc chia tay, Nam nắm lấy vai Linh, chao chát nói: “Có những kiểu yêu dẫu biết rằng đau đớn nhưng vẫn không thể khác được. Ngay từ đầu, yêu Hải Anh, anh tự dặn lòng mình như thế, nhưng không sao níu giữ được vào tay mình. Trung là người có trách nhiệm, cậu ấy sẽ quay về, em phải tin như thế. Cố lên em à!”
Chưa bao giờ Linh để mình yếu mềm như vậy, cô khóc nức nở trong lòng Nam. Nam đi là Linh mất đi một điều gì đồng cảm, ít ra anh cũng là người ở lại, giống như Linh, đều là những dải đất hoang vắng ngóng đợi, chờ trông một cái gì không rõ, mơ hồ, nhàn nhạt đến điên người.
Nhiều đêm Linh lặp đi lặp lại một giấc mơ giống nhau. Cô thấy một dòng cát nhỏ từ trên cao, từng hạt từng hạt lóng lánh chảy vào tay mình. Những hạt cát mát mịn cọ sát vào lòng tay. Cát ngày một nhiều lên nhưng khi những ngón tay khẽ khàng khép lại thì chúng lại từ từ chảy tuột vào không trung và Linh giật mình tỉnh giấc thấy mặt giàn giụa nước mắt.
Yêu anh, Linh cảm giác như mình đang nắm cát trong tay, không dám nắm vì sợ nó đau, nhưng cũng không nỡ bỏ bởi sợ mình đau.
Nam đi, Linh phải trông thêm một căn hộ nữa, căn hộ của Hải Anh. Lần đầu tiên bước vào thế giới của chị , Linh thấy thất vọng bởi ham muốn khám phá ngay lập tức tiêu tan. Căn hộ hầu như không có gì đặc biệt, nó đơn giản và lạ với một người con gái. Linh tìm khắp phòng cũng không moi đâu được một mảnh gương nhỏ. Phụ nữ càng đẹp càng thích soi gương, mẹ thường nói với Linh như vậy. Nếu đẹp như chị, Linh sẽ không chỉ gắn trong phòng mình một mà phải hàng chục tấm gương để quay đi hướng nào Linh cũng có thể ngắm được mình.
Chiều nay, chẳng hiểu sao cắt tóc xong Linh chạy một mạch đến căn hộ của Hải Anh. Nhìn những lọn tóc nhỏ từ từ rớt xuống, Linh bỗng thấy hờn giận một cách vô cớ. Tất cả đều từ chị mà ra. Linh muốn đập vỡ cái gì đó, muốn đốt cháy cái gì đó bừng bừng nóng lên trong người.
Trong phòng của chị, Linh thấy ớn lạnh. Dường như cái lạnh lẽo lẩn quất quanh đây từ rất lâu rồi, có thể ngay từ lúc chủ nhân của nó còn đi về nơi đây. Bất giác, Linh nhớ tới khuôn mặt chị vào buổi tối trong lần gặp đầu tiên. Lúc chờ anh lấy xe, nhìn tới nhìn lui, bỗng thấy chị đang im lặng chăm chú vào màn hình điện thoại, khuôn mặt u tịch như một vệt dài xa vắng, buồn xa xăm, cảm tưởng như chỉ cần nhìn lâu một chút nữa thôi Linh khóc theo được.
Bầu trời bên ngoài sáng và rộng. Linh ngồi lặng như thế rất lâu. Chợt cửa sổ mở tung, gió mạnh dạn lùa vào như thể chờ sẵn bên ngoài từ rất lâu rồi. Nghe thoảng tiếng leng keng rất thanh phát ra từ chiếc chuông gió treo trên khuôn cửa sổ. Chiếc chuông bé, chỉ như một ống tre mảnh, bên trong là sợi dây dài mảnh treo quả chuông, phía dưới gắn sợi duy băng đỏ như một tấm bùa cầu may. Tiếng chuông phát ra đều đặn, thanh thoát, từng giọt âm thanh khẽ khàng, mơn man cuốn lấy tâm trí Linh, xoa dịu cơn nóng bốc lên trong lòng.
Thời khắc cuối ngày bắt đầu đổ bóng. Không gian trở nên yên bình và thân quen quá đỗi, giống như căn phòng này là của Linh vậy, chẳng phải mỗi ngày Linh đều đến quét dọn, còn đội mưa đến vì chợt nhớ ra tấm ri đô phơi ngoài ban công chưa cất.
Và biết đâu, Hải Anh cũng thường ngồi như thế, tại chính chỗ Linh đang ngồi đây, lưng dựa vào cửa và hướng ra ngoài kia, mọi thứ đều tươi vui. Phải chăng đó là cách để chị vượt qua số phận buồn thảm, cô đơn từ lúc sinh ra, từng ngày từng ngày một, cho tới tận khi giã từ mọi thứ.
Linh ôm mặt nấc khan từng tiếng lớn. Cảm giác mất mát đột ngột trào lên dữ dội. Có khi nào chủ nhân của nơi này giờ đã thuộc về một thế giới khác? Có khi nào anh sẽ không còn quay lại?
Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, chỉ cần được chờ đợi là cuộc sống có ý nghĩa rồi. Làm chủ một trái tim không có nghĩa phải giữ trái tim ấy bên cạnh mình.
Có phải đó là cách mà Hải Anh nắm giữ trái tim anh suốt bao nhiêu năm qua?
Một tuần trước…
Em đã phải tự van xin mình: khóc đừng có nấc lên. Chỉ đơn giản em không muốn gây sự chú ý, không muốn bất cứ ai dành quá nhiều quan tâm, tò mò, chẳng khác nào như thương hại cho những giọt nước mặn đặc rỉ ra từ kẽ mi em. Em là thế đấy, dễ gãy, dễ thương tổn, mỏng manh và quá đỗi bất công, khi mà hành hạ mình thì dễ, yêu thương mình mới khó làm sao. Nhưng, em cũng là thế đấy, một cái vỏ mạnh mẽ cố gượng hoàn hảo, một chút bất cần ngạo nghễ, một chút tự tin và thách thức, em luôn bước vững dù bên trong có đang ngã bẹp đổ nghiêng. Người ta tưởng em bản lĩnh, phải. Nhưng người ta còn không biết em tự ti. Người ta nghĩ em thông minh, có thể. Nhưng người ta thấy được bao nhiêu dại dột, nông nổi trong em? Người ta cho rằng em thường xuyên vui vẻ, đúng. Nhưng có mấy người thấu hết những quằn quại đớn đau đọng lại nơi khóe mắt em? Thế nên, cả em, lẫn tất thảy, không ai hiểu em. Nên, em biết ơn, và yêu đến cuồng điên người cố gắng khao khát hiểu em. Em, nhớ và tha thiết được ở bên người mà yêu em thay cả em, yêu em, nhiều hơn cả em. Người đó, chẳng phải anh ư?
Một tuần trước…
Em đã phải ôm cả cuộn giấy để ngủ. Để nửa đêm phải xé từng nhúm, vo tròn, quẹt rát cả mắt, cứa đau từng sợi mi. Mắt em mọng lên, sưng tê và đỏ quạch. Em đã làm gì thế này? Tại sao lại đến thế này? Tại em mất anh! Trong khi chính em buông tay anh ra, mà không nhẹ nhàng lưu luyến gì cho đành, đã thế còn như một cú ném bực tức đối với tình yêu, một phát vùng vằng dứt mạnh. Em thả tan tành tình yêu của mình, em đã xua đuổi cả anh. Và giờ em hối hận tiếc nuối đến xót buốt thế này đây.
Một tuần trước…
Có những lúc em nhắm chặt mắt, nhưng chỉ thấy anh, chỉ là toàn kỉ niệm, chỉ là những mẩu vụn rời rạc của quá khứ hôm qua. Đau. Rồi em mở mắt ra, chẳng thấy gì cả, chỉ thấy mỗi em trong tấm gương vỡ, vô hồn và chết hết sức sống, cạn kiệt đến từng vị cảm xúc. Em lỡ tay đánh rơi tấm gương, nó nứt đôi như trái tim em đang nổi lên những vết rạn, dần dần sâu hoắm, em nhìn mình méo mó, tách đôi trong hai phần chiếc gương, không nhịn được sự thèm muốn làm ngập nước đôi mắt. Thế mà em cố tình xô anh ra khỏi đời em, để anh phải lạnh lùng quay đi, đến mức phải bình thản lắm mới không bỏ chạy, chạy xa khỏi sự độc ác và bấn loạn của em.
Một tuần trước…
Em đã dành trọn cả ngày để cười với bạn bè và nguyên đêm để khóc với chính em. Em hối hận, em sai, sai thật rồi, sai khủng khiếp. Tại em điên dại, em ngu ngốc, em không bình tĩnh nổi, em không ra gì, em quá đáng và tàn nhẫn như kẻ máu vốn đã đông thành băng. Tại sao em lại như thế chứ? Tại sao em phải khóc nhiều đến thế? Vì em yêu anh. Cho nên em sẽ vẫn khóc cho những bứt rứt, ăn năn và hối lỗi trong em. Khóc như một bà lão, khô mờ cả mắt nhưng vẫn nén cho nước ứa ra vì một sáng thức dậy trí nhớ bị xóa sạch một mảng hoài niệm tuổi thơ đầy màu sắc. Khóc như một đứa trẻ long lanh nơi nụ cười vì chùm bóng bay, mẹ đã dặn kĩ buộc dây vào một ngón, nhưng ham chơi, nhưng quên bẵng và rồi tuột tay để chùm bóng lửng lơ và bay thẳng lên tận bầu trời xanh thẫm đến khi chỉ còn một màu thẫm xanh hoen trong đôi mắt thơ ngây nhòe nhoẹt nước mắt… Trong khi…
Hai tuần trước…
Em tức tối, em khó chịu, em thù hận, em nhồi nhét em trong những gam màu nóng của sự giận dữ. Em sặc sụa và khó thở. Vì sự kiêu hãnh bị đá. Vì lòng tự trọng bị khiêu khích, vì cái tôi bị trêu ngươi. Vì phép thử của em sai số. Vì kết quả đối ngược với điều em mong đợi. Vì em cảm thấy, tình yêu em đặt sai chỗ, trái tim em trao nhầm người. Và anh là kẻ quá tệ, quá hèn nhát, quá vô tâm, tất nhiên cũng không hề yêu em chút nào. Em gào thét vì gồng người quá sức chống đỡ với bao nhiêu là áp lực, bao nhiêu cản trở. Em không đủ sức để tạo ra phản ứng tự vệ che chở cho tình yêu. Em không giữ mình bình tĩnh nổi. Rồi, em nghĩ gì em nói, em muốn gì em làm. Lại bất cần đúng nghĩa, là tôi chả cần gì trên đời cả đấy. Tình yêu ư? Vứt được rồi!
Hai tuần trước…
Em nghiến răng lầm bầm, em bấm vào mu bàn tay bởi móng nhọn, mắt em sắc cả mỗi đường gân, máu em nóng ran, như em không thể làm chủ được mình. Sau tình yêu là thù hận. Hay đang yêu cũng hận thù? Khi mà người ta đau, nghĩ được cho kẻ bên cạnh cũng đau à? Khi mà người ta điên lên, cũng lo cho người bên cạnh sống dở chết dở như thế nào sao? Em đã rất bức xúc, em quá thất vọng. Em nhanh chóng tìm nơi đổ lỗi, tìm người trút xả, lục tung lên kiếm kẻ gây ra cảm xúc hỗn loạn như muốn cào cấu cắn xé chính mình của em. Người đó, với em, chẳng phải ai khác, là anh!
Hai tuần trước…
Một đống suy nghĩ tiêu cực lởn vởn và thắt nút trong đầu em. Vô kể những điên khùng ức chế xoay tròn và bám chặt trong tâm trí em. Em quá tham lam cho những phép thử, những trò chỉ có em mới nghĩ ra. Không phải em không tin anh, chỉ là muốn tin hơn. Nên em cứ liên tục thử, thử anh yêu em nhiều đến thế nào. Em chọc vào cả lòng tự trọng của anh, rồi ấn cho mạnh. Em đâm vào trái tim của anh, rồi tì cho sâu. Và em sung sướng nghĩ cách trừng phạt anh, như một kẻ khốn nạn nhất trên đời. Em bị dồn vào chân tường bởi bức bối, ngột ngạt. Khi muốn yêu mà bị vướng. Muốn nhớ mà bị chặn. Muốn gặp mà bị cản. Muốn bên nhau mà bị ngăn. Không khác gì muốn thở mà bị úp gối bịt chặt. Có phải anh không biết những điều đó đâu? Tất nhiên em cũng biết là anh biết. Có ai muốn nắm tay nhau, phải vượt qua cả một hàng rào gai nhọn? Có ai muốn hôn nhau thông qua một bức tường dày? Có ai muốn ôm chặt nhau từ hai nửa đại dương? Muốn là một chuyện, mà không thể là chuyện khác. Đến tận bây giờ em vẫn không thể hiểu nổi. Có lẽ vì không hiểu nên em mới rối loạn lên, đảo tung cả cuộc sống lên. Em thấy mình điên thật rồi!
Hai tuần trước…
Em đã hả hê, đã tìm ra cách nhẹ bớt tức giận, trút đi ức chế, làm sạch hận thù, biến mất bức xúc… Đó là nhường hết cho anh, trả hết cho anh, em đã không ích kỉ giữ những thứ xấu xí đó cho mình nữa, em bao dung dồn hết sang anh đấy. Cảm giác thoải mái và dễ thở nhất thời làm em mê muội đi, em không nghĩ cả. Rồi em gọi anh là thằng xấu xa, là kẻ đểu cáng, tên khốn nạn, loại hèn nhát. Anh không xứng đáng để em yêu, em so sánh anh với những kẻ không ra gì. Anh chưa bao giờ bị xúc phạm như thế, từ lúc sinh ra, em chắc chắn. Biết thế nhưng em vẫn nói, vẫn tuyên bố em từ bỏ anh, anh cũng đừng lại gần cuộc đời em nữa, tránh xa cuộc sống em ra, em sẽ dễ sống mà anh cũng yên ổn! Trong khi…
Ba tuần trước…
Em và anh vẫn là những người hạnh phúc, lãng mạn và ngọt ngào nhất. Đủ cho bao nhiêu sự ngưỡng mộ tồn tại, đủ viết thành một tiểu thuyết lãng mạn dài trang nhưng sẽ không ai mua vì quá ghen tỵ. Rồi em lại ngồi sau xe anh, bất ngờ vòng tay ôm lấy anh, nhắm khít mắt nghe gió xé vù vù, thỉnh thoảng trên đường nghịch ngợm hôn khẽ lên cổ anh, em lặng người nhấm nháp mùi thơm dịu nơi vai anh tan chậm trong không khí. Em và anh sẽ lại cười hồn nhiên như những đứa trẻ hay chu môi lên đòi kẹo. Em sẽ cười vì anh làm ngược những điều em muốn, giả vờ hỏi em đi đường nào rồi lại rẽ hướng trái lại. Anh sẽ cười khi tự nhiên thấy em im thin thít, ngoảnh lại khi thấy mắt em rơm rớm, anh tưởng em giận, lại xuề xòa “thôi mà”. Và em lại phá lên cười khoái trá khi đánh lừa được sự thương người trong anh… Vòng tròn hạnh phúc cứ đá qua đá lại trên mỗi nụ cười sóng sánh trên môi… Em nhớ, nhiều kỉ niệm, nhiều thứ hay ho, nhiều chuyện vui vẻ, thậm chí cả lúc hai đứa ôm nhau khóc nức vì xóa bỏ giận dỗi. Nhưng em không muốn nhớ đâu, không muốn nhắc lại, em sợ em phải ghen tỵ với chính em, em của quá khứ, khi còn anh!
Mưa vẫn chưa ngừng. Trời vẫn cứ xám tái như da người phơi gió. Em vẫn lầm lũi bước trên vỉa hè, nó dài như bất tận. Em không rõ em đang đi đâu nữa. Mưa vuốt mái tóc rối, mưa chạm lên ngọn mi, mưa không buông tha cho cả sống mũi. Có giọt nước nào chảy xuôi theo sợi mưa dài. Em lại khóc, dù thời gian đang giúp em thanh thản, đang làm em trầm tĩnh hơn, lặng yên ngẫm và nhớ. Nhớ đến đau thắt, nhớ đến cồn cào, nhớ đến lảo đảo trong mỗi bước chân. Tay em đang cóng dần, mắt em đang mờ nước, tim em đang toác hoác vì mất anh. Xin lỗi anh, vì em sai rồi. Xin lỗi anh, vì bây giờ em mới kịp xin lỗi. Xin lỗi anh vì đã làm anh yêu em nhiều đến thế, để khi nghe em nói những lời như thế mà vẫn chỉ đau đớn lặng im. Xin lỗi anh, vì em say trong những phép thử, em mải mê đi kiếm câu trả lời anh yêu em nhiều thế nào mà còn không nhận ra nổi anh yêu em trong mỗi khoảnh khắc, ở mỗi điều giản đơn nhất. Em xin lỗi vì em thật sự quá tệ, em không tốt, em không có bản lĩnh và đủ sáng suốt để nâng niu tình yêu, trân trọng người đàn ông của đời mình. Em xin lỗi, thật lòng xin lỗi anh…
Mưa. Em yêu mưa. Nhưng cũng ghét nó. Mưa. Giống em nhưng cũng đầy những khác biệt. Mưa cũng biết khóc như em, bất kể mùa nào. Cũng dai dẳng hay bất chợt. Tuy nhiên mưa khóc lặng câm, còn em có những khi gào khản, nước mưa cũng không thể mặn vị như nước mắt em. Không bao giờ. Em đã thử chia tay biết bao nhiêu lần, để lần này khi không níu nổi một bước chân quay lại, em vẫn không thể tin được sự thật em đã mất anh.
Anh! Em đang sống trong những ngày mang tên chấp nhận, mà không chấp nhận còn biết làm gì tốt hơn? Có lẽ đã đến lúc em cần một chiếc ô… Để em bớt lao người đi rạch ngang những hàng mưa dài. Để em thôi nhấn mình trong ướt đẫm. Để em không tự hành xác mình trong những cơn sốt và mê man đêm lạnh. Để em lại thấy mưa, lại nhớ anh đến đắng lòng. Chiếc ô không thể thay thế anh được. Nó chỉ giúp được em thôi ướt tóc, ướt mặt một vài bữa hay cố trụ cho một vài mùa mưa nhưng tuyệt nhiên không thể cả cuộc đời. Nó chỉ giấu được đôi giọt nước mắt tủi hổ của em khỏi ánh mắt ngỡ ngàng mà xa lạ của những người đi đường nhưng không thể lau khô mãi mãi. Nó cũng không nhắc nhở em đừng đi mưa, cũng không thể nghe em cãi bướng lại: Em đi mưa có ốm đâu?!. Đôi lúc chiếc ô sẽ hỏng hư bởi gió tốc, gãy toe bởi thời gian hay rỉ mòn bởi cơn mưa ăn thấm. Nhiều lúc, em sẽ đãng trí bỏ quên chiếc ô ở nhà hay ở một nơi nào đó, rồi lại lặng lẽ lủi thủi bước trong mưa mà thôi. Thay chiếc ô dễ vô cùng, nhưng nỗi nhớ không chịu thay hình bóng anh, em biết làm thế nào? Trái tim em vẫn cứ mở toang đợi anh, nhưng lại đóng rầm lạnh khốc với vô số kẻ theo đuổi.
Anh đã từng hỏi, em yêu anh nhiều thế nào, em đã trả lời, bằng tất cả những giọt mưa trên thế gian cộng lại. Giờ em chỉ xin một vài giọt để tạo thành hy vọng, một ngày anh thứ tha, một ngày anh quay về, về nơi vẫn luôn đợi chờ anh. Em chỉ dám hy vọng thôi. Hy vọng cho một ngày, khi em đang bước trên vỉa hè, dưới tán ô căng rộng màu sáng, để khi cụp cán ô xuống cho những hạt mưa bắn dính bắn vỡ òa vào nhau, để vứt buông chiếc ô sang một bên khi thấy anh đứng đó, khẽ cười và đang đợi một nụ hôn mềm như gió lướt từ em- em dại khờ, em ngu ngốc nhưng em là của riêng anh! Còn nếu, nếu mà không có ngày đó, hoặc là lâu hơn để chờ, trước mắt, sống những ngày vắng anh, những ngày đầy gió, những ngày xám xịt bởi mưa… em cứ cần cho mình một chiếc ô đi đã…
16 năm đi học thế là đã trôi vụt qua như 1 cái khoát tay. (Trong khi thật ra không phải thế, nó dài lắm, rất là dài. Nhất là với đứa nào học dốt.) - – -
Hồi cấp 1, trong cái nỗi mệt mỏi vì học giỏi, mình nhẩm tính” Giờ mới học lớp 2, đến bao giờ mới học xong lớp 12?” Bởi vì quá là căng thẳng đi. Học lớp 1 cũng phải thi đầu vào, lớp 2 đã phải chọn đội tuyển thi học sinh giỏi cấp trường, lớp 3 lớp 4 cấp Quận, lớp 5 cấp Thành phố. Tức là sách giáo khoa ít chữ sẽ được đảo qua rất nhanh thôi, còn chủ yếu là học sách nâng cao sách bồi dưỡng. Cặp đi học to đùng như một cái thùng. Lên lớp 5, tất cả những đứa đội tuyển được xếp vào 1 lớp học riêng, học kiểu gì í khó lắm, mỗi bài kiểm tra là 1 đề thi học sinh giỏi. Năm đấy cả lớp đi thi mang về tầm 20 cái giải. 20 đứa được thưởng 20 cái cặp Cô gái Hà Lan giống i xì nhau. Mình chỉ được giải Ba thôi. Có hôm mình với cả 1 bạn cầm nhầm cặp của nhau về. Bạn kia được giải Nhì suýt soát Nhất, mà lúc mở cặp ra mình thấy toàn truyện tranh. Mình bắt đầu ghen tị với bọn thông minh vãi. Thông minh chả cần học nhiều. Học nhiều mệt.
4 năm cấp 2 không khá khẩm gì hơn. Lại sốt ruột “Đến bao giờ mới học xong lớp 12”. Nhưng lý do không chỉ còn là mệt mỏi vì học giỏi nữa. Mình muốn học xong lớp 12 để có người yêu. Chịp, vì những năm đầu thế kỷ 21 là thời kỳ phim Hàn rất thịnh ở Việt Nam. Mấy người trong phim dù gái hay trai cũng đều rất xinh và có tình yêu đẹp. Trong khi hồi cấp 2 mình xấu như 1 con khỉ, nhìn bọn bạn xung quanh cũng xấu như 1 đàn khỉ. Nói thật chứ 1 lũ khỉ nhìn nhau thì chẳng con nào muốn thích con nào. Đồng phục có 2 cái quần 2 cái áo 1 dài 1 ngắn mặc suốt tuần. Ngoài học ra chả biết làm gì ngoài học thêm. Trong không khí học hành khô khan và thiếu thốn cái đẹp đấy, cô bé 14 tuổi ao ước học cho xong để đến ngày thoát xác.
Lên cấp 3, rút kinh nghiệm không cố tình học giỏi nữa. Cứ vừa đủ thôi, kết hợp ăn chơi tiêu sái cho thoải mái. Nhưng khổ cái Toán Lý Hóa cấp 3 khó quá. Có lần kiểm tra Hình không gian 1 tiết được hẳn 1 điểm. Hóa thì nhìn chả hiểu gì. 1 lũ dốt Hóa ngồi với nhau có lần bảo:” Tao cảm giác đấy không phải tiếng người bọn mày ạ”. Thế là phải đi học thêm.
Lại nhớ nguyên xi cái cảm giác đạp xe trên đường Kim Mã đi học thêm lúc 7h sáng giữa mùa đông lạnh tím tái. Vừa đạp vừa ngủ gật. Đến muộn 3’ tự động quay xe đi về, vì vào muộn sẽ bị cô nói dữ lắm. Từ đấy hình thành khao khát học cho xong cấp 3, thi đỗ Đại học để tự do đi xe máy và không mắc nợ học thêm. Đùa chứ mình thấy học thêm là gông cùm nặng nề nhất của cả 1 đời học sinh. Ngoài ra thì kiểm tra miệng với kiểm tra 15’ cũng là 2 thứ ám ảnh thần kinh dai dẳng. Có đứa nào trong giờ kiểm tra miệng mà dám ngẩng cao đầu? Có đứa nào nghe câu:” Cả lớp lấy giấy kiểm tra 15’!” mà không thất thần hoảng hốt? Chịp, học hành là chuyện vinh quang mà sao không tránh khỏi những phút giây tự thấy mình khổ khổ hèn hèn như thế nhỉ?
4 năm Đại học không viết hết 1 quyển vở. Kiểu người ta bảo Đại học = Học đại ấy. Cấp 1 cấp 2 cấp 3 bị 7 điểm còn buồn còn khóc chứ lên Đại học được 7 điểm thì còn xuân nào vui hơn. Đôi khi nghe các bậc anh chị đi trước bảo: “Bọn mày sướng! Đi học là sướng nhất rồi, giờ tao chỉ mong được đi học” lại thấy chả tin lắm. Nếu được lựa chọn thì chẳng ai muốn đúng boong lúc 7h sáng mùa đông phải có mặt điểm danh trên giảng đường. Chẳng ai muốn giữa trưa hè 43 độ phải bò ra học Triết ôn thi. Chẳng ai muốn giữa cái đêm gió mùa đông bắc tràn về, tay gõ tiểu luận mà não không ngừng đấu tranh “Học hành thì ấm vào thân, đi ngủ thì ấm từ chân lên đầu”. Lại ao ước “Học cho ngoan, lớn cho nhanh, bay vào đời xây dựng. Rèn đôi tay, chắc đôi chân, lao động là vinh quang.” Lao động là vinh quang. Còn học hành là còn khổ nạn.
- – -
Ấy thế mà lúc này đây, khi mọi sự học hành tuồng như đã đến hồi xong xuôi, khi mà tất cả những thứ ước ao trước kia mình đã có được hòm hòm, thì lại muốn níu kéo vớt vát cái kiếp khổ nạn đấy lại quá xá.
Mình nhớ những cái bát tô nhựa màu đỏ chất đầy trứng thịt xong lại chan chứa nước canh mà mình ăn bán trú suốt hồi cấp 1. Bữa nào bọn mình cũng xin phép nhau: “Ấy cho tớ 1 miếng thịt, tớ đổi cho 2 miếng cá”. Mấy thằng béo béo thì hay cướp luôn, không nói nhiều. Mấy con gầy choắt không ăn hết cơm sẽ lén lút đổ cơm vào ngăn bàn, chiều ngủ dậy đứa nào ngồi học ở cái bàn đấy sẽ hét toáng lên giữa lớp là: “Con thưa cô ngăn bàn con có đậu sốt cà chua!” Hồi cấp 1 có phim Hoàn Châu Cách Cách. Sáng nào đến lớp cũng ngồi nói chuyện Tiểu Yến Tử với Ngũ A Ka. Cổng trường tiểu học thì luôn luôn là 1 miền đất hứa với bạt ngàn ô mai dây, bim bim que, chất lỏng Alex Mark, kẹo cao su Big Babol, poster Britney Spears các thứ.
Mình nhớ cả hồi cấp 2 đi học thêm Văn ở nhà cô, có hôm trời mưa bão đùng đùng, cả lớp chưa đứa nào ăn sáng cả, cô mới xách mâm ra đầu ngõ mua cho mỗi đứa 1 bát cháo lòng rồi lại đội mâm về. Có chị giúp việc nhà cô chạy theo cầm ô che. Cả lớp rưng rưng cảm động, mới tức khẩu làm ngay 1 câu lục bát: “Trời mưa bong bóng phập phồng – Chúng em nhớ mãi cháo lòng cô khao”. Cái câu thơ kinh điển đấy bây giờ mỗi lần trời mưa, hoặc mỗi lần đi ăn cháo lòng mình đều lẩm nhẩm. Xong nghĩ, không biết sau này đi làm, các sếp có tốt với nhân viên như là cô giáo mình đã tốt với lũ học sinh bọn mình không.
Cấp 3 là thời kỳ bắt đầu có triệu chứng bệnh tim. Tình lúc đấy chỉ là tình khó nói kiểu mưa rơi lặng thầm thôi. Giờ ra chơi nào mình cũng đứng nấp sau cái cột, vén màn che nắng ở hành lang nhìn lên chỗ anh í đứng. Có hôm đứng rình suốt 5 tiếng ở hàng điện tử, chờ anh í oánh MU xong chỉ để đưa cho anh í cái bánh socola mình tự nướng bằng nồi cơm điện, cứng ngắc và dai nhách như 1 miếng đệm mút Kim Đan. Mấy con bạn mình bảo bánh đấy ném chó chó vỡ đầu. Mình còn giả vờ là nhà mình cũng ở Gia Lâm để đi xe bus cùng anh í về mỗi ngày, sau đấy lại lên xe đi ngược về nhà mình ở đầu kia thành phố. Giờ mình đã hiểu thế nào là nhan sắc có hạn mà thủ đoạn thì vô biên.
Còn trường Đại học của mình, nơi mình đang đứng đây; nơi mà 2 năm đầu mình đã rắp tâm rút hồ sơ để thi lại sang trường khác; nơi mà trong bao giấc mơ hiện ra khi mình ngủ gật trên giảng đường, mình đã ước đến ngày tốt nghiệp để tung cánh bay khỏi đấy. Thì bây giờ, mình lại mong nó cứ chứa chấp mình đi, đừng đẩy mình ra đời vội. Mình vẫn còn muốn lui tới đây hàng ngày, vẫn muốn gặp anh trông xe khi nhìn thấy mình sẽ gật đầu cười:”Vào đi không cần vé!”, vẫn muốn lên canteen ăn bát mì ít thịt ít cả rau, vẫn muốn lê la sân trường mà hát hò nhảy nhót tập tành cho các chương trình Đoàn Đội Hội phường. Mình vẫn muốn nửa đêm gọi điện cho các bạn hỏi học thi đến câu nào rồi, rồi ngồi tự quây để với nhau mà chả dựa trên cơ sở nào cả, sáng hôm sau thi lệch tủ lòi mắt.
16 năm đi học của mình sắp hết. 16 năm mình thấy mình đúng là 1 sản phẩm hoàn hảo của nền giáo dục nước nhà. Thuộc 5 điều Bác Hồ dạy, thuộc bảng cửu chương, bao nhiêu cái giải học sinh giỏi, thủ khoa Đại học, không bạo hành nữ sinh, không bật thầy cô giáo, chả có cái clip sex nào mà tung lên mạng.
Sau buổi bảo vệ tốt nghiệp này, sẽ chẳng còn ai chấm điểm cho mình nữa. Những cái máy quẹt gắn trước cổng các công ty sẽ chỉ chấm công cho mình thôi.
Tối qua, là xong bộ áo dài để hôm nay mặc đi bảo vệ, mình online 1 tí và nhìn thấy cái ảnh 2 bạn học sinh trường Ams ôm nhau khóc trong lễ tốt nghiệp. “Made in 12” năm nay của các bạn tên là “Dòng thời gian”. 4 năm trước, chủ để “Made in 12” của khóa mình là “Tháng năm không ở lại”. Năm đấy, khi cái clip cuối cùng được phát, trên màn chiếu là cảnh các lớp học vắng tanh, hành lang dài hun hút, sân trường trống không 1 bóng người, 2 cánh cổng trường từ từ khép lại, ai đó bắt đầu hát “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này…”, mình cay xè mắt mũi. Lúc đấy có muốn chạy ra ôm 1 bạn, và thêm 1 vài bạn khác. Nhưng cứ đứng như trời trồng. Tối về nhà ân hận lắm, ân hận đến suốt cả những năm sau này.
Nên chỉ vài phút nữa thôi, khi lễ bảo vệ của mình kết thúc, mình sẽ xuống dưới ôm nhiều bạn, bắt tay nhiều thầy cô. Bởi vì “Tháng năm không ở lại”. Và ngay cả tháng 5 cũng không hề ở lại đâu.
Trong năm học 2012 - 2013, với sự cố gắng, nỗ lực trong công tác giảng dạy và học tập, trường TTHCS Tảo Dương Văn đã đạt được những thành tích đáng kể. Nhà trường đã đẩy mạnh thực hiện việc tiếp tục Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh; tổ chức các hoạt động ngoại khoá nhằm đẩy mạnh thực hiện phong trào “Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực”; duy trì, giữ vững thành quả phổ cập giáo dục; khuôn viên trường, lớp được củng cố, tôn tạo, thiết bị dạy và học được tăng cường và sử dụng có hiệu quả; đặc biệt là thực hiện đổi mới phương pháp dạy học, đổi mới kiểm tra đánh giá, đổi mới sinh hoạt chuyên môn được nhà trường trú trọng; triển khai đồng bộ các giải pháp nhằm nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện trong nhà trường.
Dưới đây là một số hình ảnh về buổi lễ :
Trong buổi lễ tổng kết Trường đã phát thưởng giải tập thể đạt thành tích xuất sắc trong năm học và cá nhân có thành tích xuất sắc.
Công cụ tạo form viết bằng php và jquery cực pro dễ dàng tạo ra những form theo ý bạn với khả năng tùy biến css bằng cách kéo thanh trượt cho đến khi vừa ý
Demo :
Tải về máy tính bằng link phía bên dưới
Hôm nay mình sưu tầm được key cFosspeed tăng tốc kết nối Internet nên chia sẻ với các bạn
B1: Các bạn tải file cài đặt cFosSpeed 9.04 Build 2051 ( Phiên bản mới nhất)
B2: Các bạn tải tiếp file để add key cFosspeed
B3: Nhập key
sau đó là ok !
Chúc các bạn may mắn và thành công !
Sưu tầm
Use coupon code SAVE17 now through May 23, 2013!
Sử dụng mã SAVE17 phiếu giảm giá bây giờ thông qua 23 tháng 5 năm 2013!
Chúc các bạn may mắn và thành công !
Thao tác hoàn toàn đơn giản. Chỉ 5s là bạn có ngay tài liệu mà mình đang cần.
Hướng dẩn sử dụng.
Các bạn copy link tại trang tailieu.vn sau đó dán vào ô dưới nhé.
Cảm ơn Blog MaiHanhPhuc.Org đã giúp đỡ ủng hộ công cụ này !
Photomatix Pro xử lý nhiều tấm ảnh của một cảnh tương phản cao vào một hình ảnh duy nhất với các chi tiết trong các vùng sáng và bóng tối. Photomatix cung cấp hai loại quy trình để tăng phạm vi năng động. Một quá trình được gọi là HDR Tone Mapping và Exposure Blending . Cả hai đều được thiết kế để tạo ra một bức ảnh với dải động rõ ràng , nhưng kết quả của nó là khác nhau.
Bạn nên thử cả hai và sau đó chọn kết quả phù hợp nhất với hình ảnh của bạn. Phần đầu của hướng dẫn này cung cấp các mẹo nhỏ để chụp ảnh dành cho High Dynamic Range (HDR) chế biến trong Photomatix Pro. Phần thứ hai mô tả cách tạo ra hình ảnh HDR và xử lý chúng thông qua Tone Mapping. Phần thứ ba với chức năng Exposure Blending, và phần thứ tư với công cụ đồng loạt. Cuối cùng, phần năm cung cấp một số mẹo và kỹ thuật.
Các tính năng
Saving on lighting equipment
Hầu hết các camera số đều có thể tự động điều chỉnh để quan sát theo những hướng khác nhau, bạn không cần phải trang bị thêm công cụ xử lý ánh sáng khi chụp những cảnh có độ tương phản cao. Chỉ cần để chế độ Auto Exposure Bracketing, và mặc cho Photomatix tạo ra những bức ảnh có dải động rộng.
Saving time in post-processing
Photomatix Pro giúp bạn đạt được hiệu quả tối đa trong công việc - tự động phối màu, unlimited stacking (cho phép undo không hạn chế), so sánh kết quả của từng bước thực hiện cũng như xử lý hàng loạt hay làm việc trên từng lớp ảnh.
Taking advantage of your 32-bit images
Bạn đã biết cách làm ra ảnh HDR (high dynamic range) bằng Photoshop CS2 nhưng không thể nào thực hiện chuyển đổi ảnh thường sang dạng HDR? Công cụ Tone Mapping của Photomatix là câu trả lời mà bạn hằng tìm kiếm. Hãy so sánh sự khác biệt của nó với khả năng chuyển đổi sang dạng HDR của Photoshop CS2.
Great pictures on cloudy days
Những cảnh như: một tia sáng le lói giữa bầu trời đen kịt u ám thường tạo ra những bức ảnh bị mờ, Photomatix Pro sẽ giúp bạn điều chỉnh để có được bức ảnh có chất lượng tốt hơn.
HDRsoft Photomatix Pro 4.2.7 Final (X86 X64) + Keygen
Không chỉ đơn giản là thế, Able2Extract còn chuyển đổi được cả những file pdf mà phần text đã biến thành hình ảnh, và cả những file pdf đã được đặt password bảo vệ, đồng thời vẫn giữ nguyên định dạng...
Sử dụng chương trình qua 3 bước:
Mở PDF trong PDF Viewer.
Chọn Select trong menu Edit, bôi đen vùng chọn. Có thể chọn 1 trang hay toàn bộ quyển sách.
Bấm nút thích hợp để chuyển thành định dạng Word hay Excel, PowerPoint... Ở công cụ chuyển thành Word, bạn có thể chọn thêm Standard, Form, Frames, Text only... Bấm vào nút Convert để hoàn tất.
Bạn có thể chuyển nhiều file, hoặc chuyển đổi theo thời gian định sẵn với Batch file.
Các đặc điểm của chương trình:
PDF chuyển thành Word có thể chỉnh sửa dễ dàng, còn giữ nguyên định dạng, hình ảnh như trong file PDF gốc.
PDF chuyển thành Excel dễ dàng phân tích dữ liệu do giữ nguyên định dạng cột hàng.
PDF chuyển thành PowerPoint hoàn toàn có thể trình bày, lấy dữ liệu, chỉnh sửa.
PDF to Autocad: chuyển đổi thành dạng DXF và DWG.
PDF chuyển hình ảnh thành các định dạng thông dụng như JPEG, PNG, BMP và GIF.
Chuyển qua được các định dạng của Open Office như Writer, Cal, Impress...
Có thể chuyển từ XPS (một dạng cạnh tranh mới của PDF) thành định dạng của Office y như với PDF.
Bạn có thể chuyển nhiều file, hoặc chuyển đổi theo thời gian định sẵn với Batch file.
Có thể nói đây là phần mềm chuyển đổi PDF hoàn hảo nhất từ trước đến nay. Với công nghệ nhận dạng ký tự OCR, không còn gì là khó khăn với Able2Extract khi gặp các tài liệu PDF bị khóa bằng mật khẩu mà trước đây bạn chỉ có thể xem chứ không thể copy hay chỉnh sửa.
Tính năng chính:
Chuyển đổi PDF sang Excel
Able2Extract Professional cho phép người dùng lấy dữ liệu dạng bảng từ tài liệu PDF gốc hoặc được quét, sau đó chuyển đổi nó sang bảng tính Excel được định dạng hoàn hảo, để họ có thể thực hiện các phân tích riêng của mình. Able2Extract Professional cung cấp hai tùy chọn chuyển đổi đó là: tự động và tùy chỉnh.
Chuyển đổi PDF sang Word
Able2Extract Professional sẽ giữ nguyên bố cục, định dạng và đồ họa của PDF trong MS Word. Các tùy chọn đầu ra được hỗ trợ bao gồm: .doc hay .docx. Ngoài ra, Able2Extract Professional còn cho phép người dùng điền vào những mẫu đơn PDF trong MS Word.
Chuyển đổi PDF sang PowerPoint
Các bài trình chiếu trong PDF sẽ được phục hồi và đơn giản hóa. Với Able2Extract Professional, bạn có thể lấy dữ liệu PDF và chuyển đổi nó sang định dạng PowerPoint (.PPT, .PPTx) để dễ dàng chỉnh sửa và xem trong bài trình chiếu sắp tới.
Chuyển đổi PDF sang Publisher
Đưa nội dung file PDF và làm cho có sẵn để chỉnh sửa trong Microsoft Office Publisher. Một cách tuyệt vời để lấy lại nội dung PDF trong Publisher.
Chuyển đổi PDF sang AutoCad - Khôi phục các bản vẽ CAD
Chuyển đổi PDF sang nhiều định dạng ảnh phổ biến như: TIFF, JPEG, PNG, BMP và GIF. Người dùng có khả năng thiết kế ảnh dpi, màu trắng, màu đen và nhiều hơn nữa.
Chuyển đổi PDF sang các định dạng nguồn mở
Open Office được coi là một giải pháp thay thế cho Microsoft Office. Able2Extract Professional hỗ trợ chuyển đổi PDF sang Writer (tương đương với Word), Calc (tương đương với Excel) và Impress (tương đương PowerPoint)..
SpyHunter tự động được cấu hình để cung cấp cho bạn sự bảo vệ tối ưu cùng với tương tác hạn chế, vì vậy tất cả những gì bạn cần làm là cài đặt nó để bảo vệ ngay lập tức và liên tục.
Do các phần mềm độc hại ngày càng phát triển và trở nên tinh vi, phức tạp hơn để tránh bị phát hiện bởi các chương trình chống anti-spyware/anti-virus, SpyHunter sử dụng công nghệ tiên tiến để luôn đi trước các mối đe dọa phần mềm độc hại hiện nay. SpyHunter cung cấp các khả năng tùy chỉnh bổ sung, đảm bảo mỗi người sử dụng có thể tùy chỉnh nó sao cho phù hợp với nhu cầu cụ thể của họ.
SpyHunter có khả năng phát hiện và gỡ bỏ rootkit, được sử dụng để gỡ bỏ các chương trình chống gián điệp giả mạo và Trojan khác. Rootkit sử dụng các tập tin và thư mục được ẩn, mã hóa để tránh bị phát hiện bởi các phần mềm bảo mật cũ. Công nghệ phát hiện rootkit tiên tiến mới được tích hợp của SpyHunter cho phép nó tiến hành quét ngay lập tức và hiển thị một thông báo phát hiện kịp thời. Sau đó, SpyHunter sẽ yêu cầu người dùng khởi động lại máy tính và sẽ loại bỏ rootkit trong suốt quá trình reboot.
Để loại bỏ rootkit hoàn toàn, phải dừng Windows khi khởi động bởi vì rootkit sử dụng các file khác mà tải và chạy cùng Windows. Do đó, để ngăn chặn rootkit khỏi bị tái tạo lại trên máy tính người dùng, một hệ điều hành nhỏ gọn được tích hợp trong SpyHunter để giúp hệ thống của bạn được khởi động mà không cần Windows để rootkit có thể được gỡ bỏ khỏi máy tính của bạn.
Nếu SpyHunter không thể tự động loại bỏ spyware thì SpyWare HelpDesk- một tính năng tương tác được tích hợp sẵn trong SpyHunter-sẽ cho phép các kỹ thuật viên phân tích máy tính của bạn từ xa và trực tiếp cung cấp một bản sửa chữa tùy chỉnh đối với các vấn đề malware cụ thể.
Tính năng chính:
Bảo vệ máy tính khỏi Malware
Phát hiện, loại bỏ và ngăn chặn phần mềm gián điệp, rootkit, phần mềm quảng cáo, cookie, keylogger, Trojan, sâu và các loại phần mềm độc hại khác.
Hệ điều hành nhỏ gọn
Hệ điều hành nhỏ gọn được tích hợp sẵn trong SpyHunter hỗ trợ việc gỡ bỏ các rootkit và phần mềm độc hại hay các ký sinh trùng cứng đầu khác.
Bảo vệ hệ thống
Tính năng này giúp xác định và ngăn chặn bất cứ quá trình nào mà cố gắng để tự khởi động các mục malware một cách bí mật bằng cách khai thác Windows Registry.
Loại trừ
Tính năng này cho phép bạn loại trừ bất cứ chương trình nào không bị phát hiện trong khi SpyHunter tiến hành quét.
Cập nhật phần mềm độc hại mới nhất
Việc cập nhật malware hàng ngày bảo đảm bảo vệ hoàn toàn khỏi các mối đe dọa malware gần đây.
Giao diện thân thiện và dễ sử dụng với chế độ bảo vệ tự động thông minh
Tùy chỉnh các bản sửa lỗi phần mềm độc hại cụ thể
Công cụ Spyware HelpDesk được tích hợp trong SpyHunter giúp tạo một bản báo cáo chẩn đoán được phân tích bởi các kỹ thuật viên và một bản sửa chữa tự động sẽ được tạo ra từ báo cáo để gửi lại cho bạn.
SpyHunter 4.13.6.4253 + Patch
Tác giả : Vũ Thanh Phương - Bùi Ý (Bùi Phụng hiệu đính)
Định dạng : PDF
Chúc các bạn học tập tốt nhé !
Bạn có thể lưu mật khẩu sau khi đã khám phá ra như tập tin Tab Delimited Txt File (.txt), CSV Comma Delimited (.csv), Excel Workbook (.xls), Access Database (.mdb), Web Page (.html) or XML Data (.xml) để in ấn hay sao chép vào clipboard.
Các tính năng
Khôi phục mật khẩu và tự động hoàn chỉnh web Internet Explorer 10, 9, 8, 7 [* khôi phục mật khẩu trình duyệt Mozilla Firefox, Opera
khôi phục mật khẩu Google Talk (GTalk)
khôi phục mật khẩu MSN messenger 6,0-7,5 và Windows Live Messenger 8
Lấy mật khẩu Windows messenger
khôi phục mật khẩu Dialup, RAS và VPN (yêu cầu quyền quản trị)
phục hồi mật khẩu Outlook Express và Microsoft Office Outlook
phát hiện và loại bỏ mật khẩu IE6 (Internet Explorer 6) và ActiveX
Khôi phục mật khẩu sau dấu sao (*****)
Giải mã mật khẩu RDP - Remote Desktop
công cụ tìm mật khẩu ICQ
khôi phục mật khẩu Trillian
khôi phục mật khẩu Miranda IM
khôi phục mật khẩu Camfrog Video Chat và Webcam dễ dàng
khôi phục mật khẩu VNC 4.xxx
khôi phục mật khẩu Total Commander (Windows Commander)
kiểm soát mật khẩu người tìm việc FTP
Mật khẩu định vị AutoFTP
khôi phục mật khẩu FTP Voyager
khôi phục mật khẩu FFFTP
khôi phục mật khẩu khách hàng SecureFX ftp
Internet Explorer Cache Manager
Internet Explorer Cookies, Lịch sử và Internet Files Cleaner
Và nhiều hơn nữa






Download tại 




























Hiện có
Kỷ lục: 22397 người ghé thăm vào ngày 20/05/2012
Tổng số lượt khách ghé thăm blog:> 1589930
Số người đã ghé thăm website trong ngày là: 456
Tổng số bài viết: 2467
Tổng thành viên đã đăng ký:
Chào mừng